!

Posted by LTDA on Tháng Bảy 31, 2013

H324photo: basam.info

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Chủ nhật 02/06/2013

Posted by LTDA on Tháng Sáu 3, 2013

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Just do it!

Posted by LTDA on Tháng Năm 17, 2013

970672_419257584848522_283418833_n

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Chúng ta rồi sẽ đi về đâu…

Posted by LTDA on Tháng Năm 9, 2013

Dạo gần đây, thấy trên mạng càng ngày càng nhiều những tranh cãi, nghi ngờ, chửi rủa lẫn nhau không thương tiếc lời, đúng là thời buổi niềm tin bị khủng hoảng và có khi quý còn hơn cả vàng. Nhưng đôi khi nó cũng khiến tôi tự thắc mắc rằng, tại sao những người cùng sống trong một xã hội, một cộng đồng hay những người chia sẻ chung nhiều văn hóa, hoàn cảnh lịch sử vẫn có thể chửi rủa nhau một cách dễ dàng và bình thường như thế.

Trở lại cuộc nội chiến ở Việt Nam vào thế kỷ 20, chúng ta không thể thay đổi được những gì đã qua và việc trong quá khứ, nhưng cái chúng ta cần, theo tôi, là hiểu rõ được quá khứ và biết được hiện tại mình cần phải làm gì, để hướng đến một tương lai nào đó ta mong muốn, nhìn lại cuộc chiến đã gây ra nhiều mất mát, hy sinh, nhiều lúc tôi tự hỏi, có phải con người chúng tabản chất là tàn bạo, hung ác hay không? Bởi vì chúng ta đã gây ra biết baonhiêu cuộc chém giết, tàn sát lẫn nhau. Nhưng sau khi tự mình suy nghĩ, quan sát và cảm nhận, thì câu trả lời của tôi là “Xin thưa, Không!”. Xin nói rõ luôn, nếu có những cuộc chém giết, chiến tranh thì cũng là những cuộc chiến của những “ý thức hệ” hay “niềm tin” nào đó của một nhóm người nào đó đặt lên vai loài người chúng ta để biến chúng ta trở thành những nạn nhân của những cuộc chiến tranh tàn sát. Con người chúng ta, có ai mà muốn có chiến tranh, giết hại đẫm máu? Trong bài viết lần này, tôi cũng xin bày tỏ tất cả sự thương tiếc dành cho tất cả những nạn nhân của cuộc chiến, không chỉ người lính, người dân thường vô tội của cả hai Miền, mà còn xin dành sự thương tiếc cho cả những người lính Mỹ, và những người lính nước khác đã bỏ mạng tại cuộc chiến ở Việt Nam.

Hôm qua vô tình tôi biết được một bài hát từ trên tường của một người bạn, một bài hát lần đầu tôi được nghe, bài hát nói lên những tâm tư và suy nghĩ của người lính Mỹ khi phải giã biệt gia đình ở quê nhà để đến Việt Nam chiến đấu. Tuy giản dị nhưng rất ý nghĩa, xin trích ra đây một đoạn nhỏ từ bài hát:

“I hope and pray someday the world will learn

That fires we don’t put out will bigger burn
We must save freedom now at any cost
Or someday our own freedom will be lost

Kiss me goodbye and write me while I’m gone
Goodbye my sweetheart, Hello Vietnam.”

Tạm dịch:

“Anh hy vọng và cầu nguyên một ngày nào đó trên thế giới sẽ nhận ra rằng

Những ngọn lữa nếu chúng ta không dập tắt, nó sẽ bùng cháy dữ dội hơn

Chúng ta phải cứu lấy sự tự do ngay bây giờ, bằng bất cứ giá nào

Hoặc là một ngày nàođó chúng ta sẽ mất luôn cả tự do của chính chúng ta

Hãy hôn tạm biệt anh và nhớ viết thư cho anh khi anh đi rồi

Tạm biệt người yêu của anh, xin chào Việt Nam”

Có thể nghe cả toàn bài hát “Hello Vietnam” do Johnny Wright trình bày ở đây http://youtu.be/DQFWAIFzoZ4

Thế thì còn tình cảm, tâm tư của những người lính và người dân thường ở hai Miền vào lúc đó thì như thế nào? Họ có những mơ ước và suy tư gì về cuộc chiến tranh đang diễn ra?

Từ nhỏ, tôi được nghe những bài nhạc vàng do gia đình mở hàng ngày, những bài hát mà khi lớn lên, cho đến ngày hôm nay, chúng đã đi sâu và tâm hồn và những suy nghĩ của tôi tự lúc nào. Những bài hát về tâm tư của những người lính, người dân sống ở miền Nam trong chiến tranh. Ai cũng hy vọng, một ngày nào đó, cuộc chiến tranh nồi da xáo thịt sẽ mau chóng chấm dứt trên đất nước này, để không ai phải hy sinh hay mất mát người thân nữa. Một trong đó là bài hát “Khúc hát ân tình” hay còn được gọi là “Tình Bắc duyên Nam” của nhạc sĩ Xuân Tiên, trong đó có đoạn mà tôi rất thích:

“Ngày mai hạnh phúc nơi nơi reo cười

Quê hương thôi đau sầu ngăn sông núi cách chia,

Ta đem yêu thương về cho Phương Bắc…”

Vậy thì tâm tư của những người thuộc chiến tuyến miền Bắc ngày xưa thì sao? Tôi đã từng đọc câu chuyện ngậm ngùi về một người lính miền Bắc mang một hũ mỡ heo vào Nam, định tặng bà con vì nghĩ miền Nam đói khổ, rên xiết, lầm than dưới tay đế quốc. Và trong một dịp tình cờ, tôi may mắn bắt gặp hình ảnh dưới đây trong một nhà hàng ở quận 1 cách đây vài hôm. Xin chia sẻ đến mọi người, coi như miêu tả ngắn gọn của cá nhân tôi về tình cảm có lẽ chân thành, và thật nhất từ những người lính, người dân thường ở chiến tuyến Miền Bắc.

944554_595711720438976_541324753_n

 

 

Trong chúng ta, ai đó cũng từng một lần nào đó được nghe nhiều người cho rằng, Miền Nam đánh cho Mỹ, còn đích thân nguyên Tổng Bí Thư Lê Duẩn cũng từng tuyên bố “Chúng ta đánh, là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc”. Có lẽ hầu hết những người nằm xuống, bản thân của họ đâu biết rằng, họ cũng chỉ là nạn nhân của những “ý thức hệ” xa lạ nào đó trên Thế Giới, đột nhiên một ngàyđược một nhóm người nào đó, đem vào đất nước Việt Nam rồi gây ra biết bao nhiêu hậu quả đau thương kinh hoàng cho những người dân vô tội. Mà hậu quả gây ra vẫn còn dai dẳng cho đến ngày hôm nay bằng sự chia rẽ, thù hận giữa những người cùng nói chung một tiếng nói, và thậm chí giết hại, chửi rủa lẫn nhau không thương tiếc, có khi một cách rất vô thức.

Nước Việt Nam trong mắt các nước phát triển là một trong những nước đói nghèo, lạc hậu nhất trên Thế Giới, nhưng những người như chúng ta chưa bao giờ nhận ra được, bởi vì chúng ta còn bận cãi nhau, chửi nhau, rủa xả nhau hàng ngày, nên những thứ khác có còn quan trọng nữa đâu?

Có thể đưa ra một nhận xét bi quan rằng, nếu cứ tiếp tục như thế này mãi mãi, thì chúng ta sẽ CHẲNG đi về đâu cả trên Thế Giới này cả, bởi vì đơn giản rằng “Nếu không có sự yêu thương lẫn nhau, thì đừng bao giờ mong sẽ có tương lại chung”

 

Sài Gòn 08/05/2013

Nguồn : Facebook Kelly Vo

Posted in Uncategorized | 4 Comments »

Viết cho những ngày cuối tháng 4…

Posted by LTDA on Tháng Năm 4, 2013

thumb

 

Tôi là người thuộc thế hệ sinh ra sau năm 1975, gia đình tôi không liên quan gì đến VNCH hay CS, mà chỉ là một gia đình bình thường giống như hàng trăm gia đình khác trên đất nước này. Và đây chỉ là những dòng suy nghĩ của riêng tôi, một người thuộc thế hệ trẻ đang sống trên mảnh đất Việt Nam.

Đã bao nhiêu năm rồi, đã bao nhiêu năm từ ngày đất nước thống nhất nối liền 3 dải. Nhưng sao mà những đau thương, hận thù vẫn cứ mãi gợi lên trước mắt thế hệ trẻ như chúng tôi hàng ngày? Tôi may mắn khi không sinh ra vào thời đất nước chiến tranh, những câu chuyện về chiến tranh tôi chỉ được nghe lại từ ông bà, cha mẹ, chú bác hoặc anh chị, cũng như đọc được từ những tài liệu và hình ảnh trên mạng. Chắc chắn tôi không thể nào cảm nhận được hết nổi đau mà những thế hệ trước đã trải qua. Nhưng những gì mà tôi, một người thuộc thế hệ trẻ thấy cho đến ngày hôm nay thì rất là khó hiểu và kỳ cục.

Ngày còn ngồi ở mái trường trung học, trong đó có môn Lịch Sử, tôi được học nào là những “chiến thắng” oai hùng, vĩ đại chống Mỹ, chống “Ngụy quân”, Ngụy quyền, trong đó là những số liệu đã giết được bao nhiêu Ngụy quân, Ngụy quyền. Lúc đó, tôi không hiểu cụm từ Ngụy nghĩa là gì, nên chỉ học thuộc bài để lên lớp thôi, nhưng khi trưởng thành rồi , sau khi tìm hiểu thì mới biết được, Ngụy ở đây là những người sống trên mảnh đất miền Nam ngày xưa, nói chung một thứ tiếng, chia sẻ chung nhiều văn hóa với những người sống ở miền Bắc. Cái “Chiến thắng” ấy có được bằng cách giết những người nói chung tiếng nói với mình. Thế quả thật nếu có cái gọi là “chiến thắng” ấy, thì chiến bại ở đây sẽ là những ai và là những gì? Có phải chiến bại này là chiến bại của tất cả người dân hay không? Chiến bại ấy phải trả giá bằng những cái chết, nhưng chia lìa, đau thương, thù hận, chia rẽ và hàng vạn những thứ khác. Bản thân tôi thì không thể nào ăn mừng cái “chiến thắng” ấy được,và tôi cũng muốn hỏi bạn một câu, nếu là bạn, bạn có nỡ nào ăn mừng “chiến thắng” ấy hay không?

Thế thì, xin những người ở thế hệ trước đừng tiếp tục gieo vào đầu những thế hệ trẻ như chúng tôi sự thù hận,chia rẽ nữa. Hòa hợp, hòa giải là gì?? Trong khi những hậu quả đó nó ảnh hưởng lên bọn trẻ như chúng tôi, bằng chứng là những câu như “phản động”, “tác chiến” “đánh mạnh”, “tiêu diệt” được phát ra dễ dàng từ những bạn trẻ ở thế hệ tôi, mặc dù tôi biết rất nhiều bạn ấy vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa của cuộc chiến đã qua. Có một lần tôi đọc được một bình luận của một bạn trẻ trên Facebook với avatar là lá cờ đỏ,bạn ấy nói rằng “tao mà gặp được mày ở đâu, tao sẽ lấy súng bắn ngay vào đầu mày” tôi không thể tin được khi nghe được câu nói đó, thế hệ trẻ như chúng tôi,không được dạy phải yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau, mà được truyền vào đầu những câu nói như “tao sẽ lấy súng bắn ngay vào đầu mày” Có phải bạo lực xã hội ở Việt Nam bắt nguồn từ đây không?

Đất nước Việt Nam đã trải qua bao nhiêu đau thương, tương tàn, cuộc sống người dân càng ngày càng khổ thế mà sự thù hằn, sự chia rẽ vẫn còn tiếp diễn và càng ngày càng kinh khủng hơn.Có nhiều bạn bảo là treo cờ là yêu nước, thế các bạn biết yêu nước thật sự là như thế nào không? Theo tôi, nó đơn giản lắm, yêu nước đó là yêu những con người trong cái đất nước đó, cùng góp sức lực, trí tuệ, khả năng để phát triển cộng đồng người dân trong cái đất nước ấy, chứ không phải chỉ treo cờ là yêu nước, và không treo cờ là không yêu nước. Nếu như thế, tôi có thể chạy ra mua hàng trăm lá cờ để treo khắp nhà và nói với các bạn rằng, tôi là người yêu nước nhất, yêu nhiều hơn các bạn, thì các bạn nghĩ sao?

Đừng nhìn vào những tòa nhà chọc trời mới mọc mà nghĩ rằng đất nước này đang giàu lên, mà hãy chịu khó đọc những báo cáo của các tổ chức Thế Giới khi đánh giá đất nước Việt Nam nằm ở diện nào trên Thế Giới, bao nhiêu tiền và bao nhiều lần ngửa tay ra xin viện trợ từ các nước phát triển, nợ nước ngoài tổng cộng là bao nhiêu, hệ thống giáo dục ở Việt Nam được xếp vào hạng mấy trên Thế Giới, đời sống người dân ra sao, tâm lý, xã hội phát triển theo hướng nào, những phụ nữ bị bán đi làm nô lệ tình dục,những em bé buộc phải nghỉ học mà đi lang thang, buôn bán lề đường, rừng bị chặt phá, biển bị mất, v,v…Đó mới là những hình ảnh THẬT SỰ của nước Việt Nam đấy.

Tôi biết Tháng 4 là tháng nhiều kỷ niệm và hình ảnh đối với nhiều người, nhưng tôi hy vọng là bắt đầu từ tháng 4 này và trở về sau, tháng 4 sẽ chỉ là tháng bình thường trong năm, mà ở đó người dân trong và ngoài nước không còn thù hận, chửi rủa, xát muối vào vết thương lẫn nhau, sẽ là một tháng trong năm như những tháng khác, tháng của những yêu thương, sự giúp đỡ lẫn nhau để phát triển xã hội lành mạnh hơn, nhân văn hơn. Để rồi con cháu và thế hệ sau ta sẽ không phải thốt ra câu nói “tao sẽ lấy súng bắn ngay vào đầu mày” nữa.
Hy vọng!

Sài Gòn 26/04/2013

Nguồn : Facebook Kelly Vo

Posted in Uncategorized | 4 Comments »

 
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.